Thay Chị Lấy Chồng - Chương 132

Tác giả: Mộc Tâm

Tôi lặng nhìn Lý Hào Kiệt, hoàn toàn không biết anh để bụng việc gì nữa.
Lý Hào Kiệt nóng nảy kéo tôi lên xe, sau đó đốt một điếu thuốc rít mạnh hai hơi, rồi nói: "Anh hiếm khi thấy em khóc, nhưng đã thấy em vì Lương Khanh Vũ mà khóc, nếu như có ngày Lý Trọng Mạnh ૮ɦếƭ, anh cũng đoán em cũng sẽ khóc vì anh ta, nhưng nếu anh ૮ɦếƭ rồi, sợ là em không chút dao động mà chỉ "A" một tiếng thôi đúng không."
Lời nói của anh khiến tôi sững sờ.
Nếu có một ngày Lý Hào Kiệt ૮ɦếƭ mất? Tôi cũng chưa từng nghĩ đến.
Xe từ từ khởi động, rất nhanh thì chạy đến khu nhà ở lúc nãy. Tôi nhìn lướt qua tên nhà ở, gọi là "Nhất Thế Gia"
Khu này rất phù hợp với tên gọi của nó, mỗi căn hộ bên trong đều độc lập tách ra, có sân trước và cả sân sau, còn có chỗ có thể để được hai chiếc xe, ở thành phố Vĩnh An này thì khu nhà ở như vậy cũng không có nhiều.
Xe lái vào, Lý Hào Kiệt mở cửa xe giúp tôi, hạ hết kính của 4 cửa xe
Rồi chủ động nắm lấy tay tôi nói” Thật xin lỗi, vừa nãy anh hơi kích động, anh biết trước đây đã làm nhiều việc khiến em tổn thương, anh luôn biết vừa nãy em từ chối chữa trị là do không muốn ở một năm bên cạnh anh, nên anh…”
“Tôi biết” mượn cơ hội này tôi hỏi Lý Hào Kiệt “Anh có thể nói cho tôi biết cái ૮ɦếƭ của Lương Khanh Vũ có liên quan đến anh hay không?”
“Cái gì?”
Câu hỏi của tôi khiến Lỹ Hào Kiệt sững sờ
Anh cau mày “Tại sao em cảm thấy cái ૮ɦếƭ của anh ta có liên quan đến anh?”
“Bởi vì em đã nghe qua một đoạn ghi âm…”Tôi nói cho Lý Hào Kiệt về đoạn ghi âm được Tống Duyên Minh mở lúc bị bắt cóc
Không phải tôi ngốc mà là tôi hiện giờ, chỉ có một mình, chỉ có thể nói ra mà bản thân thì không có bản lĩnh đi điều tra gì cả.
“Nếu anh nói không liên quan, em tin không?” Lý Hào Kiệt nhìn tôi, con ngươi đen hơi lóe sáng giống như đang đợi chờ điều gì.
Tôi lặng người một chút rồi trả lời “em tin.”
Nghe vậy, tôi có thể cảm nhận anh ấy thở phào một hơi, nhẹ gật đầu “Giao cho anh, cái ૮ɦếƭ của cậu ta nếu không phải là ngoài ý muốn thì anh sẽ tra rõ giúp em.”
Anh nói xong, kéo tôi đi vào trong một căn nhà
Khi vừa bước vào tôi liền phát hiện căn nhà này không giống với căn nhà ở “ Số 1 Vĩnh An” với mỗi phòng đều xây rất lớn, trống trải mà quang đãng chút nào. Trái lại các phòng trong căn hộ này không lớn, được trang trí với chất liệu chủ yếu bằng vải, mỗi góc đều đặt cây xanh, vài con 乃úp bê vải, nhìn vào vô cùng ấm áp.
Lý Hào Kiệt kéo tôi vào căn phòng chính giữa, ánh mắt mang theo tia mong đợi nhìn tôi “ Thích chứ?”
Bên ngoài đã vào thu, nhưng trong phòng đều ánh sắc ấm khiến căn phòng lộ rõ sự ấm áp lạ kỳ
Tôi gật đầu nhẹ nói “Cám ơn anh.”
Lý Hào Kiệt vỗ nhẹ đầu tôi “ Là anh nợ em, anh sẽ dần dần bù đắp cho em, còn vết thương trên gương mặt, em nghĩ kĩ lại một chút.”
“Vâng.”
Tôi có ngốc cũng nhận ra được sự quan tâm thật lòng của Lý Hào Kiệt.
Tối hôm ấy, chúng tôi ngủ chung phòng, anh ôm lấy tôi, lòng tôi chợt trở nên an ổn mà vững vàng.
Lý Hào Kiệt ban ngày đi làm, tôi ở nhà một mình, người giúp việc nhà đều làm theo giờ theo yêu cầu của tôi.
Trong lúc nhàn hạ, ngoại trừ lướt mạng xem trang trí nhà cửa thì thời gian còn lại tôi ở nhà nhàn rỗi đến nỗi người cũng muốn lên men.
Đến ngày thứ năm, tôi quyết định ra khỏi nhà đến siêu thị mua một ít trái cây.
Tôi đeo khẩu trang ra ngoài, mua xong đồ, lúc tính tiền bất chợt nghe có người gọi từ phía sau “Tống Duyên Khanh?!”
Tôi quay đầu xem, đứng phía sau lại là Tống Cẩm Dương và Phan Ngọc
Gặp bọn họ tôi bất chợt nghĩ đến Tống Duyên Minh ở nước ngoài.
Phan Ngọc gặp tôi, trong phốc chốc mắt ᴆục đỏ ngầu, không phải vì đau lòng mà đầy sự phẫn nộ.
Cô ta bước nhanh đến trước, một tay muốn gỡ xuống khẩu trang của tôi, tôi liền lui lại một bước đè chặt khẩu trang.
“Còn muốn chạy.”
Phan Ngọc níu chặt tôi “ Tống Duyên Khanh, Mày có phải thấy bản thân không còn mặt mũi gặp mặt tao phải không! Việc mày làm nếu để bà nội mày dưới mồ mà biết được, tao đoán bà ta sẽ bị mày làm tức ૮ɦếƭ một lần nữa đó!”
“Cái gì? Tôi đã làm gì chứ?” Lời của Phan Ngọc khiến tôi đột nhiên không muốn rời đi nữa, tôi quay người nhìn cô ta hỏi “Tôi đã làm gì chứ? Lúc bà nội bệnh là tôi bỏ tiền mua phòng ở! Tôi vốn không làm gì có lỗi với nhà họ Tống cả!”
Nếu có chính là việc đồng ý chuyển viện mà thôi!
Nếu lúc đầu không vì chuyển viện, đồ dùng y tế xảy ra vấn đề, bà nội nhất định sẽ không mất nhanh như vậy.
Lúc này, Tống Cẩm Dương cũng đi tới nhìn tôi “ Tống Duyên Khanh, hình như hiện nay mày sống rất tốt nhỉ, mặc đồ đều dùng hàng hiệu, mày dùng tiền của Tống Thị có phải rất vui sướng đúng không.”
Tôi mặc gì dùng gì đều do Lý Hào Kiệt chuẩn bị cho, tất nhiên là đồ tốt rồi.
Truyện được cập nhập mỗi ngày trên app mê tình truyện
“Dùng tiền của Tống thị? Tống Thị không phải phá sản rồi hay sao, nếu anh nhắc đến là tiền bán nhà thì tôi không có động đến đâu đấy.”
Hơn nữa tôi còn muốn mua lại căn nhà đó mà, càng sẽ không động đến số tiền ấy
“đừng giả ngu!” Phan Ngọc thấy tôi như vậy, hô to nói “ Mày trước kia diễn quá hay rồi đó, chúng tao đều bị mày lừa, nếu không tra ra 51% cổ phần Tống Thị đều dưới tên mày thì bây giờ chúng tao còn chẳng hay biết gì đâu!”
“Cái gì?”
Lời Phan Ngọc khiến tôi sững người.
“Đừng giả ngu nữa! mày chẳng lẽ không biết sao?” Phan Ngọc tức giận xông đến, nhắm ngay lúc tôi không để ý, dựt khẩu trang của tôi xuống mắng “Còn đeo khẩu trang, tưởng mình là ngôi sao hả?!”
Cô ta nói xong thì nhìn thấy mặt tôi, nháy mắt chợt sửng lại.
Tôi không kịp che mặt, toàn bộ bị Tống Cẩm Dương, Phan Ngọc và người xung quanh nhìn thấy sạch!
“Trả khẩu trang lại đây!” Tôi bất chợt luống cuống
Phan Ngọc sửng sốt một chốc, đột nhiên chợt cười to “ Ha haaaa!Tống Duyên Khanh, có phải làm chuyện xấu quá nhiều nên bị quả báo không!”
Vẻ mặt Tống Cẩm Dương cũng vô cùng vui vẻ nói “Tống Duyên Khanh, mày cũng có ngày hôm nay.”
Người xung quanh nhìn tôi chỉ chỏ.
Ma lem!Ma lem!
Lời bọn trẻ hư nói ngày trước đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi......
“Không, tôi không phải là ma lem!” Rõ ràng không ai nói gì tôi cả, tôi lại như nghe thấy như vậy!
Vừa lẩm bẩm, dùng tay che mặt và xông ra đám đông!
Bọn người phía sau còn nói gì đó tôi cũng nghe không rõ ràng nữa rồi.
Tôi về nhà, đầu óc rối bời.
Ngồi rất lâu mới nhớ lại lời Phan Ngọc nói, 51% cổ phần của Tống Thị đang ở trong tay tôi?!
Nếu cho tôi đoán việc này do ai làm ra, tôi chỉ có thể nghĩ đến một người
Tôi tính đợi Lý Hào Kiệt trở về hỏi anh. Nhưng anh ấy lại gọi điện báo phải đi công tác, hai ngày mới trở về.
Tôi cho rằng bản thân phải chờ hai ngày ở nhà, nhưng chỉ qua một tiếng, anh ấy có mặt ở nhà nói với tôi “ Sắp xếp hành lí theo anh đến Thành Phố N công tác.”
“Em đi?” tôi nhanh chóng lắc đầu “ Em như vậy rồi tốt nhất là không đi, ở nhà đợi anh, em đảm bảo lúc anh về em có ở nhà.”
Việc lúc chiều, ánh mắt kì thị của mọi người khiến tôi sợ hãi khi ra khỏi nhà.
Bản thân hận không thể ở nhà một mình, không muốn đi nơi nào khác cả.
Theo nhận biết trước đó của tôi, quần áo của cánh mày râu không phải rất đơn giản hay sao? Làm sao có nhiều chủng loại như vậy.
Lý Hào Kiệt nói gần xong, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt mê man của tôi nhìn anh ấy, không nhịn được nghéo môi một cái” quên đi, anh tự mình làm, em có ý như vậy đã khiến anh rất vui rồi.”
ý như vậy? ý anh nói là việc ở bên cạnh anh ấy lâu dài.
Chỉ tiếc vừa nãy là tôi hứng khởi phút chốc, trong lòng khắc sâu biết rằng tôi không muốn luôn phải ở bên cạnh Lý Hào Kiệt.
Người phụ nữ anh cần phải là một người mạnh mẽ có thể bảo vệ được bản thân, mà không phải là loại người như tôi......
Mất đi 2 đứa bé, từ một góc độ khác mà nói cũng có một phần nguyên nhân do tôi thôi.
Là vì tôi không đủ mạnh mẽ.
Tôi hiện nay cũng đã không thể đi làm, không bằng......
Thấy Lý Hào Kiệt đã tự mình sắp xếp hành lí gần xong, tôi mới hỏi anh “Anh bây giờ có thời gian chứ? Em muốn mua một chút đồ dùng vẽ tranh.” Sợ anh từ chối, tôi vội nói “Chỉ mua lần này thôi, em sẽ cố gắng mua toàn bộ, nhưng mà nếu anh vội thì đợi đến lần sau anh quay về cũng được.”
Tôi vội muốn mua chẳng qua là vì trong những ngày này có chút việc để làm thôi.
Như vậy sẽ không nhàn rỗi không có việc gì làm muốn đi bên ngoài dạo.
“Được, mình đi thôi” Lý Hào Kiệt lập tức đáp ứng, dường như việc này không cần phải suy nghĩ thêm gì cả.
Anh ấy nhấc hành lí đi xuống lầu, đến dưới lầu, tôi mới phát hiện bên ngoài đỗ hai chiếc xe.
Chúng tôi bước ra, cánh của một chiếc xe mở ra, Dương Trung bước xuống xe vội vàng vàng giúp Lý Hào Kiệt nhấc hành lí.
Anh ta để hành lí vào cốp xe sau, Lý Hào Kiệt mới nói “Bọn cậu đi sân bay trước, tôi cùng cô ấy đi mua chút đồ.”
“Nhưng, thời gian......”
“đi đi.”
Dương Trung nghe thấy lời này, đáng lẽ định nói gì đó nhưng bị Lý Hào Kiệt ngắt lời.
Tôi mới biết được, bọn họ phải đuổi kịp thời gian để bay.
Tôi vội nói “Không sao, không sao, để ngày khác em tự đi mua, anh nhanh đi đi”
“Anh đây rảnh rỗi” Lý Hào Kiệt một chữ cũng không nói thêm kéo tôi ngồi cạnh ghế lái, bản thân thì tự mình lái xe.
Dương Trung đáng lẽ phải lái xe, thấy Lý Hào Kiệt như vậy, anh ta đi qua chiếc xe khác.
Trong nháy mắt anh ta mở của xe, tôi liền thấy ghế sau chiếc xe có một người đang ngồi.
Tuy không nhìn rõ, nhưng vẻn vẹn nhìn đường nét khuông mặt tôi liền biết, người đó là Amanda!
Amanda cũng cùng đi công tác với Lý Hào Kiệt?
Không biết vì sao, rõ ràng tôi không hề bận tâm người phụ nữ này, nhưng giờ khắc này trong lòng lại có chút khó chịu.
Lý Hào Kiệt theo tôi đến tiệm bán dụng cụ vẽ trong thành phố Vĩnh An, thoáng cái mua giúp tôi khá nhiều đồ vẽ, bởi vì xe không chở hết được nên nhờ chủ tiệm liên hệ với dịch vụ đưa hàng.
Trên đường đi về, lòng tôi có chút áy náy “Anh đi sân bay trước đã, việc còn lại giao cho em được rồi.”
“Không được, vật dụng đều rất nặng, cứ để anh”
Lý Hào Kiệt hình như hoàn toàn để việc công tác sau đầu, tất cả luôn ưu tiên tôi.
Anh ấy càng làm như vậy, tôi càng thấy có lỗi, nghĩ đến 51% cổ phần, tôi đắn đo mới mở miệng “ Cám ơn anh mua lại Tống Thị.”
“Cái gì” Lý Hào Kiệt đang lái xe, ánh mắt nghiêng nhìn tôi hơi nhíu mày “ Anh không có mua Tống Thị.”
“Không mua?”
Lời anh ấy làm tôi mê man
“Sao vậy?”
“Vừa này em gặp Phan Ngọc và Tống Cẩm Dương, bọn họ nói có người mua lại Tống Thị, để 51% cổ phần Tống Thị dưới danh nghĩa của em, em còn tưởng là......”
“để anh tra xem.”
Tôi còn chưa dứt lời, Lý Hào Kiệt đã móc điện thoại từ túi quần ra, hình như là gọi cho Dương Trung, điện thoại vừa nối sóng, anh ấy liền nói “Điều tra xem là ai thu mua Tống Thị, lập tức báo cáo cho tôi.”
Truyện được cập nhập trên app mê tình truyện
Nói xong liền cúp điện thoại.
Lúc liên quan đến công việc, Lý Hào Kiệt không nghi ngờ gì vẫn là anh như lúc trước,không nhiều lời mà mạnh mẽ vang dội.
Chúng tôi còn chưa đến nhà, Dương Trung đã gọi điện lại, anh ta nói một lúc, Lý Hào Kiệt chỉ nghe, vẻ mặt càng lúc càng đanh lại.
Nghe khoảng 5 phút đồng hồ, điện thoại cúp máy, Lý Hào Kiệt nhìn tôi “ thu mua Tống Thị là một người có tiền bí ẩn.”
“Người có tiền bí ấn?” Tôi chớp chớp mắt có chút khó tin “chẳng lẽ ở thành phố Vĩnh An còn có người mà anh không tra ra được”.
Lý Hào Kiệt lái xe, vẻ mặt có chút chăm chú “Anh đoán được là ai làm, nhưng người này trước này chưa từng lộ mặt nơi công cộng, tài sản cũng đều ở nước ngoài, phạm vi hoạt động ở thành phố Vĩnh An của anh ta anh biết nhưng chỉ biết mà thôi, nhưng mà dưới danh nghĩa anh ta có thứ gì anh cũng không biết rõ được.”
“Sợ là bọn Tống Cẩm Dương nhầm lẫn, người lợi hại như vậy không thể nào mua xong Tống Thị sau đó lại đem 51% cổ phần cho em.”
Thật sự tôi không cảm thấy mình có tài đức gì mà có thể nhận được sự coi trọng của người như vậy.
Lý Hào Kiệt cũng không nói thêm gì nữa.
Anh ấy đưa tôi về nhà, trông coi đám người giúp chuyển dụng cụ vẽ đến lầu hai, cùng tôi sắp xếp xong đồ vật mới chuẩn bị rời đi.
Gặp anh ấy muốn bước đi, tôi không khỏi nhớ đến Amanda.......
“Anh đi công tác cũng dẫn theo Amanda sao?”
“Ghen rồi?”Anh ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt phảng phất trộn lẫn ý cười xấu xa.
Lòng tôi có chút ê ẩm đau, cảm thấy bản thân ghen tị không có ý nghĩa gì, dứt khoát lắc đầu “Chỉ là thấy nên tùy ý hỏi chút thôi.”
Anh ấy nhìn ra tâm tình của tôi, trực tiếp kéo tôi đến bên cạnh “ghen thì đi theo anh, nhìn chằm anh là được.”
“Không được.”
Nếu để người ta biết người phụ nữ của Lý Hào Kiệt là cái dạng này, tôi cũng cảm thấy mất mặt thay anh.
“Đi nha, bé cưng.”Anh ấy trực tiếp ôm lấy tôi, hôn lướt qua hai cánh môi tôi “Anh muốn em đi theo anh, em muốn đem theo thứ gì vừa nãy mua cũng được.”
Có cái gọi là tâm tình, gọi là chưa xa mà đã nhớ.
Tôi không biết mình có được tính là như vậy không, nghĩ đến việc anh phải đi, trong lòng tôi càng không nỡ.
Trong lòng xúc động nói “Vậy, vậy em chỉ đem theo quyển sổ vẽ tranh và bột vẽ màu nước thôi.”
“Được, anh cùng em đi lấy.”
Anh ấy nhanh chóng hiểu ý tôi nói rồi cùng tôi lên lầu lấy đồ.
Lúc chúng tôi đến sân bay, Dương Trung và Amanda đã ở phòng chờ rồi, nét mặt của Dương Trung không thay đổi gì cả, nhưng Amanda thì đem vẻ không kiên nhẫn mà viết lên mặt hết rồi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc