Cấm Kỵ Chi Luyến - Chương 95

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ghen
Lăng Thịnh mượn men say về đến nhà.
Mấy ngày nay thật sự là quá nhàm chán, ở công ty không có việc gì làm, trên đường cũng không xảy ra vấn đề gì, cả người nhàn rỗi đến độ muốn sinh ra nấm mốc luôn.
Ngay cả tiểu dã miêu mộng ảo thời đại bày ra trước mắt thật ngon miệng hôm nay cũng không thể khiến hắn hoàn toàn thanh tĩnh lại. Lăng Thịnh vỗ trán kinh hãi, chẳng lẽ mình đã đến thời kỳ lười biếng của đàn ông, cái này thật sự có lực tổn thương cực mạnh nha, chả lẽ hắn giống như phụ nữ trong thời kỳ mãn kinh sao. Nghĩ như vậy, Lăng Thịnh thâm trầm suy nghĩ từ trong cơn say có chút thanh tĩnh lại, nhất thời không thể lý giải được cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.
Vỗ vỗ gương mặt tuấn tú quyến rũ như con gái, Lăng Thịnh không thể tin tự lẩm bẩm: "Nhất định là đang nằm mơ, mình phong lưu phóng khoáng, anh tuấn đẹp trai phi phàm Lăng Thịnh Lăng đại thiếu gia thanh xuân niên thiếu, làm sao có thể bị bất lực giống như ông lão được! Nhất định là đang nằm mơ, đúng, tất cả chỉ là ảo giác của mình. . . . . ."
Vào nhà mở đèn lên, Lăng Thịnh liền "Oa" một tiếng hét lên thất thanh: "Hôm nay chẳng những xuất hiện ảo giác, còn gặp quỷ nữa a!"
Trên sofa trong phòng, Diệp Hiên Viên đang nhấp một ly rượu, mặt không vui nhìn Lăng Thịnh đứng trước mặt sợ hãi kêu lên.
Lăng Thịnh vuốt ve trái tim nhỏ bé của hắn, mặt lo sợ nhìn lên sắc mặt của người đàn ông tóc đen trước mặt, hỏi: "Đầu gỗ, cậu không phải xuân tình đêm đêm ở nhà sao, chạy đến nơi này làm gì? Chẳng lẽ. . . . . ."
Lăng Thịnh lui về phía sau một bước lớn, bộ mặt kinh hãi quá độ, "Chẳng lẽ, cậu thấy tớ xinh đẹp như hoa, nên quyết định cùng tớ làm một đoạn tình BL sao? Tớ nói rõ trước, mặc dù tớ tuấn tú độc nhất vô nhị, nhưng tớ vẫn là một người đàn ông chân chính nha, đối với lỗ đít nhỏ cũng không thấy hứng thú gì cả!"
Diệp Hiên Viên dù hơi bực nhưng vẫn ung dung ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon, mắt lạnh nhìn Lăng Thịnh tự biên tự diễn rồi thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng: "Cậu nói đủ chưa? Nói đủ rồi an phận ngồi xuống, tớ có việc hỏi cậu!"
Lăng Thịnh thấy Diệp Hiên Viên làm mặt nghiêm chỉnh, không khỏi thu hồi việc chế nhạo, ngồi vào bên cạnh Diệp Hiên Viên, hỏi: "Làm sao vậy? Có phải kẹo bông lại xảy ra chuyện gì rồi không?"
Diệp Hiên Viên hơi cúi mặt xuống nói, "Cô ấy đã nhớ lại!"
"Nhớ ra chuyện gì?" Lăng Thịnh trong nhất thời có chút không hiểu, nghi ngờ hỏi.
Diệp Hiên Viên mắt khép hờ, giọng nói khàn khàn: "Chuyện của Tần Thù Bối!"
"Cái gì ——" Lăng Thịnh kêu to ra tiếng, chán nản ngồi ở trên ghế sa lon, "Cô ấy chắc là đang rất thương tâm, cậu cùng Tần Thù Bối làm chuyện kia, hiện tại dù cho nói thế nào cũng nói không thông nha!"
"Nói không thông thì không cần nói nữa!" Diệp Hiên Viên chợt mở con ngươi sang ra, hung ác nói: "Lý Hoa Quân đúng là lá gan không nhỏ, lại dám ở trước mắt giở trò càn rỡ! Hắn nghĩ hắn có thể an vị tiếp quản tất cả mọi thứ của lão hồ ly kia sao?"
"Lý Hoa Quân không phải là vấn đề, vấn đề là phải làm sao với Kẹo Bông bây giờ?" Lăng Thịnh đối với đường tình nhấp nhô quanh co của hai anh em nhà này cảm thấy thật vô lực.
Nhắc tới cô gái mà trong tim hắn quyến luyến không quên, Diệp Hiên Viên không khỏi tối mặt lại không nói gì thêm.
Lăng Thịnh nhìn thấy sắc mặt của đối phương, trong lòng mơ hồ dâng lên một loại bất an khó nói, "Đầu gỗ, cậu chắc không phải lại dùng biện pháp mạnh nữa chứ !"
Đối phương vẫn duy trì im lặng coi như là thừa nhận.
Lăng Thịnh bắt lấy cổ áo sơ mi của Diệp Hiên Viên kéo lên, lạnh lùng nói: "Tớ đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu gặp phải chuyện có liên quan đến kẹo bông thì lý trí hoàn toàn biến mất, có chuyện gì không thể dùng lời để nói sao, không nên dùng đến sức mạnh! Kẹo bông dù có thích cậu đến thế nào đi nữa nhưng cô ấy cũng sẽ thấy sợ trước sự тһô Ьạᴏ tàn nhẫn như thế của cậu!"
Diệp Hiên Viên mạnh mẽ đẩy Lăng Thịnh ra, vuốt trán rồi từ từ tựa vào trên ghế salon, lẩm bẩm nói nhỏ: "Cậu cho rằng tớ không muốn bình tĩnh nói chuyện sao, cậu cho rằng khi tớ nhìn thấy bộ dáng cầu xin của cô ấy sẽ không đau lòng, sẽ không mềm lòng sao! Nhưng mà nếu như tớ buông cô ấy ra, đối với cô ấy nhỏ nhẹ cười nói, cô ấy căn bản là, cô ấy căn bản không nghe lọt tai, cô ấy sẽ chỉ nghĩ mọi biện pháp thoát khỏi tớ! Vừa nghĩ tới cô ấy sẽ cách tớ thật xa, tớ liền hận không thể trói cô ấy ở trên giường, bẻ gảy đôi cánh của cô ấy để cô ấy vĩnh viễn cũng không thể rời khỏi tầm mắt của tớ!"
Thở dài một cái, Diệp Hiên Viên bất đắc dĩ nói: "Bất kể hiện tại tớ có giải thích cái gì cũng không thể thay đổi những thứ đã xảy ra! Huống chi, chuyện này cũng không có gì hay mà giải thích! Điều duy nhất trong đời Diệp Hiên Viên tớ thấy hối hận chính là năm đó đã để cô ấy một thân một mình lang thang trên đường, những thứ khác, tớ không thẹn với lương tâm. Bất kể là Nguyễn Diệp Thành hay là Tần Thù Bối mọi chuyện đều là quả báo của bọn chúng! Nguyễn Diệp Thành, hắn không nên từ bỏ mẹ tớ, hơn nữa hắn có lỗi ở chỗ là đã biết rõ tớ sẽ trả thù còn giả tâm giả ý đem tớ về sống ở Nguyễn gia; về phần Tần Thù Bối, lỗi của cô ta là do cô ta là người phụ nữ mà Nguyễn Diệp Thành thích nhất, lỗi ở chỗ dám tổn thương Miên Miên!" nói đến đó, con ngươi tĩnh mịch hẹp dài của Diệp Hiên Viên không khỏi nổi lên một tầng hận ý dữ tợn.
"Cậu ——" Lăng Thịnh chỉ vào Diệp Hiên Viên, "Cậu không phải là bởi vì cái lần Tần Thù Bối trong lúc vô tình thiếu chút nữa Ϧóþ ૮ɦếƭ kẹo bông mà trả thù chứ?" Nếu như là vậy, thật là quá tàn nhẫn, đối với một cô gái yêu mình sâu đậm dùng hết thủ đoạn cuối cùng còn làm cho cô ấy mất đi đứa con không nói, còn mất luôn cả tánh mạng, cư nhiên chỉ là vì một chút chuyện nho nhỏ ngoài ý muốn thôi sao.
"Ha ha ha. . . . . ." Diệp Hiên Viên đột nhiên cười to, "Vậy thì thế nào! Tớ thừa nhận tớ lợi dụng Tần Thù Bối, lợi dụng cô ta kiềm chế trả thù Nguyễn Diệp Thành, nhưng mà tớ cũng đã cho cô ta cái dạng tình nhân ôn tồn nho nhã mà cô ta mong muốn, là do cô ta không nên vọng tưởng tổn thương cô ấy (ý chỉ MM á), không nên tổn thương người của tớ, nếu quả thật nên oán giận thì hãy oán giận Nguyễn Diệp Thành đi, ai bảo cô ta là người phụ nữ hắn thích nhất!"
Nghe vậy, Lăng Thịnh sửng sốt trong chốc lát, thật lâu sau mới phục hồi tinh thần lại, "Cậu nhất định phải nhắc nhở tớ, để cho tớ không ở trong lúc vô ý mà chọc tới cậu! Qua nhiều năm như vậy, ở trên đường nói móc chọc cười nhiều năm như vậy, lần đầu tiên tớ nhìn thấy có người có thể lợi dụng người khác mà tâm không thẹn còn lớn tiếng nói là do lỗi của người ta tự làm tự chịu! Tớ thật sự là thay Tần Thù Bối cùng với tất cả những cô gái yêu cậu rơi lệ a, nhưng mà một người đàn ông máu lạnh đến như vậy lại có nhiều phụ nữ như tre già măng mọc tranh nhau đâm đầu vào. Ai, cái thế giới này thật là kỳ diệu mà!"
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc